Chung tay xoa dịu nỗi đau da cam

HƯỞNG ỨNG THÁNG HÀNH ĐỘNG VÌ NẠN NHÂN DA CAM NĂM 2023

CHUNG TAY XOA DỊU NỖI ĐAU DA CAM

Chúng tôi đến thăm gia đình ông Trình Văn Đạo (SN 1934), vợ Nguyễn Thị Chín (SN 1951) con gái Trình Thị Hằng (SN 1976), trú KP 8, phường Phú Thủy, TP. Phan Thiết, cả 3 đều là nạn nhân chất độc gia cam/dioxin. Tất cả ai cũng cảm động trước những tấm huân, huy chương của vợ chồng ông treo trang trọng trên bức tường trong phòng khách của ngôi nhà cấp 4, phía bên là nơi làm bàn thờ ông, bà và tổ tiên.

Đây là một gia đình đặc biệt, cả vợ, chồng và con gái đầu là nạn nhân chất độc da cam, với mức lương hưu của ông, bà và phụ cấp chất độc hóa học hàng tháng trên dưới 15 triệu đồng gần 50 năm nay. Hình ảnh đập vào mắt là một người con gái không ai có thể đoán được tuổi, đó là cô con gái đầu lòng của ông bà. Cháu Trình Thị Hằng nay đã 47 tuổi nhưng luôn phải trong vòng tay đỡ đần, giúp đỡ của cha mẹ, bởi bản thân cô gái không tự làm được những gì cho bản thân, tất cả từ vệ sinh, ăn uống, ngủ nghỉ đều do người mẹ chăm bẵm suốt gần 50 năm nay.

Bà Nguyễn Thị Chín, mẹ cháu gái Trình Thị Hằng (thế hệ thứ 2 bị nhiễm chất độc da cam) chia sẻ: Ông, bà cả hai đều là người tham gia kháng chiến, ông người huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ, tham gia cách mạng từ năm 1955, là bác sĩ. Bà quê Quảng Ngãi, y sĩ tham gia cách mạng năm 1968, ông bà gặp và quen nhau ở Ban Dân y Quân khu 6, đến sau năm 1975 họ mới cưới nhau. Sau một năm họ hạ sinh được một bé gái đầu lòng nhưng không như ý muốn, cháu bị bệnh thiểu não. Bù đắp cho ông bà sau đó ba năm (1979), ông bà sinh tiếp được cậu con trai lành lặn, nay cháu đã có gia đình và hai con. Sau 10 năm nuôi con vất vả bà xin nghỉ hưu sớm (1986), còn ông tiếp tục công tác đến năm 1982 ông mới nghỉ hưu. Trước khi nghỉ hưu ông là giám đốc Bệnh viện Y học cổ truyền tỉnh Bình Thuận. Cuộc sống đắp đổi bởi cả 3 người đều mang trong mình căn bệnh quái ác da cam/dioxin.

Bà Nguyễn Thi Chín, kể thêm: khi sinh cháu Hằng ra cả hai vợ chồng thấy nản, họ biết mình đã bị nhiễm bởi chất độc hóa học mà quân đội Mỹ rải xuống vùng căn cứ nơi ông bà từng công tác. Với nghị lực của người lính, hai vợ chồng ông bà không chịu khuất phục, họ động viên, an ủi nhau để nuôi cháu Hằng và mong hy vọng có đứa con thứ hai lành lặn; bà nói trong nước mắt; không biết khi vợ chồng tôi không còn cháu Hằng nó sẽ sống ra sao, rồi bà ôm con và khóc.

Ông Trình Văn Đạo, nay đã gần 90 tuổi, còn đi lại bình thường, còn đọc sách báo, duy chỉ có hai tai bị điếc. Ông nói về hưu hơn 40 năm, có gần 20 năm tham gia Ban đại diện người cao tuổi của phường, tôi không chịu khuất phục trước căn bệnh quái ác da cam, phải luôn lạc quan để động viên vợ chồng người con trai vươn lên để chăm sóc người chị gái, ông nói chúng tôi không chịu khuất phục, tự vươn lên, để giảm bớt một phần gánh nặng cho xã hội.

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Duy Thức – Chủ tịch Hội NNCĐDC/dioxin phường Phú Thủy nói: “Gia đình ông Trình Văn Đạo, bà Nguyễn Thị Chín, họ biết mình và con gái đều là NNCĐDC, nhưng ông bà không hề kêu than. Ở địa phương cấp ủy, chính quyền luôn quan tâm, động viên gia đình, cái chính ông bà tự lực, tự cường vươn lên vượt lên chính mình”.

Vào các ngày lễ, tết; Ngày Da cam Việt Nam, khi chính quyền đến thăm và tặng quà cho gia đình ông bà, ông nói: Những gia đình có người bị chất độc da cam như chúng tôi, họ đã có quà chưa? Ông Thức cho biết thêm.

Chúng tôi, những người trong đoàn công tác của UBMT Tổ quốc, Hội NNCĐDC/dioxin thành phố Phan Thiết đều cảm phục trước ý chí, nghị lực của những con người đã từng vào sống ra chết, nay trở về với đời thường họ vẫn lạc quan vượt lên số phận, vượt lên nỗi đau da cam do hậu quả chiến tranh để lại; họ luôn giữ vững phẩm chất anh bộ đội Cụ Hồ.

Danh Lư // https://baobinhthuan.com.vn

 

Visits: 4